Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
RUN RẨY...ĐƯỜNG TƠ
Ai có hiểu
những nỗi buồn lặng lẽ
Giết hồn ta
giết cả những tâm tư
Dòng thơ rơi
nhuộm sỏi đá u hoài
Ta nhặt lại
thương vết trầy loang lổ
Thơ đau mình...
chữ hờn trang giấy mỏng
Biết trách gì
và trách giận ai đây ?
Nỗi ngu ngơ
xé vụn trái tim này
Đau ! Đau !...
những vết sầu đang rỉ máu
Ai có hiểu ?
Bão lòng ta giận dỗi
Giận rừng thơ
dẫn lối lắm quanh co
Cho đôi tay...
đôi tay ta run rẩy
Dật dờ buông...
thả nổi mấy đường tơ
Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013
VẼ NGÀY XƯA
Kỷ niệm ngày xưa vẽ một đời
Mảnh tình vắt vẻo cứ chơi vơi
Rừng xưa lá đổ mang màu nhớ
Gởi cả hồn đau đến tặng người
Kiếp sầu em vẽ vẫn ngu ngơ
Ngõ ngách đường yêu lối mịt mờ
Mấy hạ sang thu buồn nỗi nhớ
Anh chờ... em khóc những đêm mơ
Anh ước cùng em giấc mộng lành
Nào ngờ duyên kiếp quá mong manh
Xui ta hai nẻo tình vương vấn
Tri kỷ trong đời vẽ tặng anh
Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013
SUY TƯ CHIỀU THÁNG TÁM
Từ độ ấy ...!
ta xa người mãi mãi
Lãng quên rồi
cứ ngỡ đã vùi sâu
Thời gian trôi
như nước chảy qua cầu
Ngàn nỗi nhớ
yêu mong manh chợt vỡ
Rồi một chiều thu
suy tư tháng tám
Heo may về
sao nỗi nhớ buồn rơi ?
Ta vu vơ
nhặt nhạnh chút ơ thờ
Tưởng đã nhạt
ai ngờ tàn tro ...cháy !
Tháng tám ơi ...!
tháng tám về vội vã
Chở đêm buồn
se sắt ngập hồn ta
Chở ưu tư
bối rối ánh trăng tà
Tiếng thở dài...
để chiều hoang ngơ ngác
Đã bao lần...
lời nỉ non tháng tám
Tháng tám về
tháng tám lại ra đi ...
Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013
MỘNG
( Thể bát điệp)
Mộng đẹp bao người chấp cánh bay
Trăng treo mộng ước suốt đêm dài
Đông về gởi mộng màu sương tuyết
Xuân đến trao tình mộng sắc mai
Một cõi vô thường tâm mộng mị
Muôn thu huyễn mộng dạ ai hoài
Thế gian lắm mộng buồn trăn trở
Dẫu hết cuộc đời mộng chẳng phai
Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013
VÀ TỪ ĐÓ ....!
Và từ đó...!
Thơ buồn như muốn khóc
Bởi chuyện tình...không đẹp nữa vì đâu ?
Thơ yêu đương sao khuất lối đi về ?
Nghe mặn đắng... thơ buồn, thơ tủi
Và từ đó...!
Thơ mong người đi trở lại
Trên đường dài, dệt lại chữ... nồng say
Thơ trách ai...? Thôi trách để làm gì ?
Thơ tuyệt vọng... mong hoài cơn mưa đổ
Và từ đó ...!
Người đi , đi mãi mãi
Nhặt hồn thơ... nhặt cả ân tình
Gieo chua xót cho hồn thơ gãy
Lỗi nhịp cuộc đời....lỗi nhịp thơ
Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013
BƯỚC CHÂN BUỒN
Chiều ! Mây giăng cao
Đôi tình nhân ?
Đứng... !
Hai bên dòng đời xa cách
Nhưng khoảng trời, chung lại là chung
Lối song song, hai kẻ bước độc hành
Lặng im ?
Nhìn !... Một câu ... không nói được
Thương !
Nhưng giờ đây làm người xa lạ
Bước chân buồn ...chân lặng lẽ đơn côi
Lá rơi !
Rơi !
Rơi thật nhẹ...!
Sợ đau mình những dấu in xưa
Mông mênh...chợt lén khẽ nhìn
Mắt gặp lại...lệ lòng tuôn đổ
Đó và đây...
Gần nhau mấy bước
Nhưng âm thầm ...khoảng cách...bơ vơ
Chiều hắt hiu
Ai rẽ bóng cuộc tình ?
Đường vắng... vẫn đi về phố cũ
Phố rêu phong, mịt mờ ...xa cách
Bước chân buồn...lặng lẽ đơn côi
Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013
Ừ THÌ.....!
Ừ thì lạ...! Vì đâu nỗi nhớ ?
Cứ ai hoài làm vỡ tim ta
Vì đâu nửa mảnh trăng tà
Chênh chao trời ấy mà xa lại gần
Ừ thì lạ...! Chỉ là nỗi nhớ !
Cứ khẽ khàng rơi vỡ hồn ai
Qua cầu sao để gió bay ?
Đánh rơi chiếc áo ...tỉnh say... cuộc tình
Ừ mà lạ...! Sao mình ngơ ngẩn
Để chiều về hồn vẫn mộng mơ
Đợi ai trả mấy vần thơ
Cho ta dệt lại thương chờ ngày nao
Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013
TẬP THƠ TÌNH MÙA HẠ
Màu áo trắng trả về quá khứ
Xếp nằm yên với chữ ký bạn thân yêu
Giọt lệ cay sao cứ chực trào ?
Có ! Một nỗi buồn không tên len nhẹ
Anh !
Anh gởi em bức thư tình mùa hạ
Với tháng ngày lây lất lang thang
Gom yêu thương trao trọn phút nầy
Kẻo ! Mai nọ không bao giờ nói được !
Em !
Dòng mực xanh...vụng về nhung nhớ
Sắp mất rồi, ánh mắt đượm bâng quơ
Ai vẫn biết, nhưng vờ như không biết
Để bây giờ...tình lưu luyến mãi người ơi !
Anh và em !
Bàn tay... nắm bàn tay thật chặt
Mông mênh buồn...xe đạp vẫn đều quay
Chở đôi ta...chở tình yêu màu phượng đỏ
Hết ngày nầy, mỗi đứa một tương lai
Giây phút xa...!
Anh tặng em...tập thơ tình mùa hạ
Có phượng hồng, có hai đứa lén nhìn nhau
Cả ngông nghênh, tim rực lửa yêu thầm
Viết từ...một ...hai... ba năm rồi có phải !]
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
KHOẢNG LẶNG THỜI GIAN
Một chiếc lá rơi bay nhè nhẹ
Sợ đêm trường cô lẻ buồn tênh
Hờn ai gió thổi mông mênh
Cho hồn thu ấy lênh đênh tuổi buồn
Đêm chia biệt mưa tuôn hối hả
Xót xa lòng nghiêng ngả niềm đau
Trách tình sao khéo nhuộm màu
Chia ly sầu muộn xuyến xao nỗi lòng
Đò ngang trái qua sông cách biệt
Người đi rồi mải miết niềm riêng
Hồn ta nổi sóng chao nghiêng
Thương câu tình ái trinh nguyên nhạt nhòa
Khóc thầm ta chỉ mình ta
Chơi vơi khoảng lặng xót xa đợi chờ
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013
NỤ HÔN NÀO CHO TA
Nụ hôn nào cho ta
Trong hình hài tuổi nhớ
Xưa một lần bỡ ngỡ
Nay đã mịt mờ xa
Nụ hôn nào ray rứt
Chân lối dài suy tư
Đồi sim chiều heo hút
Gởi sầu miền hoang vu
Nụ hôn nào vụn vỡ
Cho tóc gầy hư hao
Rơi tan bao niềm nhớ
Lệ tình chợt xanh xao
Nụ hôn vẫn âm thầm
Treo hờn trên ngọn lá
Hôn xưa giờ xa lạ
Mắt vọng buồn xa xăm
Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013
TRĂNG KHUYẾT ĐƯỜNG THI
HỒN THU
Nàng về giọt nắng chợt ngây ngô
Chút gió heo may thảng thốt ồ !
Cỏ dại đong đưa sầu lá úa
Nai vàng ngơ ngác đạp cành khô
Mặt hồ thăm thẳm màu non nước
Dãy núi lao xao mộng biển hồ
Ai vẽ tranh buồn muôn sắc nhớ
Cho hồn thu lạc biết về mô
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
ĐI TÌM MÔT NỬA ĐỜI TÔI
(Tứ tuyệt trường thiên)
Một nửa đời tôi ở chốn nào ?
Bây giờ phiêu bạt tận nơi nao ?
Ta, người tìm mãi sao chưa gặp
Trời đất ngút ngàn dạ khát khao
Một nửa đời tôi vẫn thẩn thờ
Đêm về mộng mị những trong mơ
Gặp nhau tiền kiếp lòng mơ tưởng
Phương ấy, người đâu ? Vẫn đợi chờ
Một nửa đời tôi lạc xứ người
Thôi về ! Trông mãi lắm chơi vơi !
Chờ tim ghép lại tròn tơ tóc
Cùng dệt trăng sao chẳng thể rời
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
HAI MÌNH
Hai mình ..
uống tách cà phê
Chung ly chát đắng
ngô nghê mỉm cười
Em rằng...
vị đó thế thôi !
Nhưng tình vẫn thắm
mềm môi thuở nào
Anh cười...
câu nói ngọt ngào
Duyên ta đẹp mãi
một màu tinh khôi
Bây giờ...
hai đứa xa xôi
Nhớ thương ngày ấy
tim tôi dại khờ
Bây giờ...
nhặt chữ vu vơ
Gởi vào giọt đắng
ơ thờ mình ta
Hai mình...
mãi mãi chia xa
Cà phê ngày ấy
phôi pha mất rồi
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
BÍ ẨN MỘT TÌNH YÊU
( Tứ tuyệt trường thiên )
Ai, người giãi mã một tình yêu ?
Bí ẩn tim ta nhuộm sắc chiều
Vẫn hiểu giọt hờn luôn mặn đắng
Đôi bờ đày đọa nỗi cô liêu
Ai đóng giùm ta cánh cửa buồn
Ngăn tình loạn nhịp khóc sầu tuôn
Cho tim máu rỉ loang màu chết
Nhốt nỗi đam mê trĩu nặng hồn
Ta hỏi chân hoang bước dặm dài
Tình này có gửi trả cho ai ?
Từng đêm mơ tưởng thôi đành hết !
Gom mật tương tư dấu gót hài
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)













