Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

HAI MÌNH


















Hai mình ..
uống tách cà phê
Chung ly chát đắng
ngô nghê mỉm cười
Em rằng...
vị đó thế thôi !
Nhưng tình vẫn thắm
mềm môi thuở nào
Anh cười...
câu nói ngọt ngào
Duyên ta đẹp mãi
một màu tinh khôi

Bây giờ...
hai đứa xa xôi
Nhớ thương ngày ấy
tim tôi dại khờ
Bây giờ...
nhặt chữ vu vơ
Gởi vào giọt đắng
ơ thờ mình ta
Hai mình...
mãi mãi chia xa
Cà phê ngày ấy
phôi pha mất rồi

4 nhận xét:

  1. Bây giờ tôi với mình tôi .
    Cá phê vẫn vậy
    mà người ở đâu ?
    Chợt thấy nhói đau .
    Cà phê tôi trộn lệ sầu
    mặn môi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vào trang thơ này dâng lên một cảm giác hạnh phúc, cảm ơn những dòng thơ dạt dào cho em thêm yêu cuộc sống, chúc anh chị có nhiều áng thơ hay, tình cảm nha

      Xóa
  2. "Cà phê tôi trộn lệ sầu
    mặn môi"
    Tình mình
    nay đã xa trôi
    Chữ thương ngày ấy
    mực bôi nhạt màu
    Trách người
    hay trách trời cao
    Cà phê vẫn đắng
    lao xao nỗi buồn

    Muội viết nối mấy câu thơ lục bát cùng Huynh nha !
    trangkhuyet

    Trả lờiXóa
  3. Cám ơn Ngọc Bích đã có những lời cảm nhận nồng ấm khi vào trang thơ trangkhuyet
    Chúc Ngọc Bích vui nhé !

    Trả lờiXóa