RUN RẨY...ĐƯỜNG TƠ
Ai có hiểu
những nỗi buồn lặng lẽ
Giết hồn ta
giết cả những tâm tư
Dòng thơ rơi
nhuộm sỏi đá u hoài
Ta nhặt lại
thương vết trầy loang lổ
Thơ đau mình...
chữ hờn trang giấy mỏng
Biết trách gì
và trách giận ai đây ?
Nỗi ngu ngơ
xé vụn trái tim này
Đau ! Đau !...
những vết sầu đang rỉ máu
Ai có hiểu ?
Bão lòng ta giận dỗi
Giận rừng thơ
dẫn lối lắm quanh co
Cho đôi tay...
đôi tay ta run rẩy
Dật dờ buông...
thả nổi mấy đường tơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét