MÌNH TA
Ta chỉ mình ta ở chốn nầy
Giọt buồn rơi nhuộm chút màu mây
Tím buông nỗi nhớ pha màu biển
Dư lệ sóng cuồng uống có say ?
Ta chỉ mình ta đội nắng trời
Cho hờn tóc rối nhớ trùng khơi
Lá ơi hãy ủ lời giông tố
Thả sóng xô bờ sắc tím rơi
Ta chỉ mình ta nỗi đợi chờ
Dõi về phương ấy... mấy bơ vơ ?
Biển xanh trong mắt sao nhòa nhạt ?
Trắng xóa hồn ta khóc dại khờ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét