Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

MỘT CHÚT MONG MANH















Lỡ tay đánh rớt cuộc tình
Lỡ tay đánh mất duyên mình với ai
Để chiều mây xõa tóc bay
Trôi trong mờ mịt vướng vai núi đồi


Sương chiều đậu nhẹ bờ môi
Ngẩn ngơ như uống giao bôi với người
Ngậm ngùi mấy giọt tan rơi
Còn đâu nhặt nhạnh một trời mộng mơ


Đói meo cơn khát làm thơ
Vung tay chém chữ ai ngờ tình đau
Tại ai gọi gió đổi màu
Xoáy dòng ly biệt nát nhàu tinh khôi


Lỡ tay thôi đã... lỡ rồi !
Còn đâu nửa mảnh trăng côi dỗ dành
Còn đâu một chút mong manh
Lỡ tay đánh rớt...thôi đành mất nhau

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

lieuthophieulang viết cho thơ tình trangkhuyet








CUNG BẬC ÁI ÂN TRONG THƠ TÌNH TRĂNG KHUYẾT( Bình Ngắn)



Đại thi hào I.V Gớt đã từng nói: " Trên thế gian này chỉ có tình yêu mới làm cho con người thấy sông là cần thiết".
      Trên diễn đàn những người yêu thơ bút danh Trăng Khuyết đã làm nao lòng các bạn thơ không chỉ bằng số lượng bài đăng đáng khâm phục với mọi thể loại.
Ánh trăng không tròn đầy ấy đang tấu lên cung bậc của ái ân bằng nhưng giai điệu êm đềm thắm thiết. Những gam màu trầm mặc mà thanh tao, man mác chao đưa cô đọng tựa tâm hồn. Bình dị giản đơn mà khao khát bay lên .
    Thơ tình Trăng Khuyết "buồn" một nỗi buồn ngọt ngào lắng đọng ,dẫu cho nỗi đau của tâm hồn là không bao giờ cứu cánh. Tình đã nhạt phai , tiếng hờn trách vẫn là êm đềm tha thiết để ta mãi thấy rằng " buồn là một phần của cuộc đời ".
" Chiều nghiêng lá đổ còn đâu 
Thu phai nghiêng bóng nỗi sầu cách xa"
hay là :
" Còn đâu một chút mong manh 
Lỡ tay đánh rớt thôi đành mất nhau"
      Thật là những vần thơ đẹp như cổ tích , ngọt ngào như ca dao . Tất cả đều được sản sinh từ tâm trạng buồn của tình yêu đôi lứa .
       Nói như thế không phải thơ tình Trăng Khuyết thiếu lửa trong yêu. Tình dẫu chẳng cuồn cuộn bão dông vẫn có sức công phá đến thành quách , thánh địa của tình yêu.
" Để chiều buông tóc ai say
Vướng chân người bước chiều ngây ngơ nhìn"
     cách nhã chữ thật điệu đàng , tinh tế . tục ngữ có câu : " hàm răng mái tóc là góc con người "
Bút pháp thật đáng để người ta ái mộ. Cảm xúc tình ái thăng hoa dấy lên cao trao trong từng nhịp thở của thơ.
" Để chiều lơi lả mùa say"
câu thơ thật ma mị  và mê hoặc .
      Ai cũng biết :" Bóng tối là đồng minh của tội phạm , là bà chúa của ái tình " Có thể được trở thành tội phạm cho tình ái thăng hoa , thì đâu đấy trong cõi lòng ta cũng được ân xá để trở thành vô tội .
" sương chiều đậu nhẹ bờ môi
Ngẩn ngơ như uống giao bôi với người."
      Những nụ hôn chuốt chải , Những vòng tay ôm như muốn làm tan biến cả hình hài . Khi chữ" tình " trong thơ Trăng Khuyết cứ ngày một ngân lên khiến người đọc đắm đuối như được uống chén tình yêu không bao giờ vơi cạn./.

--------- LÊ HIỂU (ĐĂK LAK)-------------

THỜI THANH XUÂN...ĐÃ QUA !



















Đã có một thời.... 
Ta bước vào tuổi thanh xuân huyền ảo
Tóc trêu dài đùa giọt nắng trưa qua
Hồn bâng quơ như muốn nhốt ánh chiều tà
Gói sương đêm nép sầu trong nhịp thở

Đã có một thời...
Cơn gió chiều ...gọi tình ta bỡ ngỡ
Ánh mắt đầy hai đứa chạm đời nhau
Môi run run ...uống cạn giọt say mềm
Lênh đênh...lênh đênh...con thuyền tình ái

Vẫn một thời ....
Một thời thanh xuân cay mắt biếc
Lệ đong đầy nhòa nhạt ánh trăng non
Nhưng sao....
Gió cứ thổi, mây vẫn bay...đời tư lự
Giận...giận nhau rồi, gom nhớ trả thương yêu

Rồi một thời đi qua...
Một thời thanh xuân xa...xa lắc
Chỉ quay về...trong giấc mộng tương tư
Kể đêm nghe chuyện cổ tích năm nào
Và nỗi nhớ của ngàn ngày xưa... xưa ấy