Đã có một thời....
Tóc trêu dài đùa giọt nắng trưa qua
Hồn bâng quơ như muốn nhốt ánh chiều tà
Gói sương đêm nép sầu trong nhịp thở
Đã có một thời...
Cơn gió chiều ...gọi tình ta bỡ ngỡ
Ánh mắt đầy hai đứa chạm đời nhau
Môi run run ...uống cạn giọt say mềm
Lênh đênh...lênh đênh...con thuyền tình ái
Vẫn một thời ....
Một thời thanh xuân cay mắt biếc
Lệ đong đầy nhòa nhạt ánh trăng non
Nhưng sao....
Gió cứ thổi, mây vẫn bay...đời tư lự
Giận...giận nhau rồi, gom nhớ trả thương yêu
Rồi một thời đi qua...
Một thời thanh xuân xa...xa lắc
Chỉ quay về...trong giấc mộng tương tư
Kể đêm nghe chuyện cổ tích năm nào
Và nỗi nhớ của ngàn ngày xưa... xưa ấy

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét