Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Huỳnh Xuân Sơn Với Cảm Nhận Bài Thơ Níu Thu Vào Mộng Của Tác Giả Trăng Khuyết



















Tôi đọc bài thơ Níu Thu Vào Mộng của tác giả Trăng Khuyết từ  khi chị mới gửi duyệt bài, Nó khiến tôi phải xao xuyến, phải suy tư ,phải tìm tòi mở cho bằng được cánh cửa để bước vào thế giới cháy bỏng đam mê, huyền ảo, lung linh và nồng nàn quyến rũ của bài thơ này.Sau khi tôi đã đọc và nghiền ngẫm đến thuộc lòng  :
Níu Thu Vào mộng
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi
Mây đan cháy bỏng che màu nắng
Gió thổi ngẩn ngơ quyện sắc trời
Ngây ngất sương nghe hồn đất thở
Nồng nàn cây động lá rừng rơi
Dặn đông nho nhỏ đừng sang nhé !
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bài thơ được chị viết theo thể thơ Thất Ngôn Bát Cú.với niêm, luật, vần, vận và bố cục chặt chẽ. Đối ngẫu trong thơ rất chuẩn, câu từ chau chuốt kỹ lưỡng. một bài thơ tình mượt mà nhưng sâu sắc, nhẹ nhàng về câu chữ nhưng lại mang một hàm ý diễn tả một cảm xúc thật đẹp…
Khi đến với hai câu đề của bài thơ
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi
Tôi cứ thắc măc hoài tại sao chị lại Níu chân Thu…và để “Ngủ dưới đồi” rồi lại phải “Bảo chiều giấu mặt” và “Cứ rong chơi” đi nhé là sao nhỉ? Một chiều thu thơ mộng chị tả thì tôi cảm nhận ngay được rồi nhưng cái ẩn ý gì chị giấu sau vỏ bọc Trời, Mây,nắng, Gió,cỏ cây… này Tôi đã vận dụng trí tưởng tượng…tâm hồn lãng mạn của một người yêu thơ, để cảm nhận mà vẫn mơ hồ…Khi nghĩ đến một ý tưởng mà có thể trùng với ý tác giả. Và sau khi nghiền ngẫm thêm  hai câu thực này nữa:
 Mây đan cháy bỏng che màu nắng
Gió thổi ngẩn ngơ quyện sắc trời
Hé thêm một chút nữa rồi đây... Thơ đường luật sinh ra câu thực để cho ta cảm nhận mà , tôi nghĩ thế và tôi suy ra bằng trí  tưởng tượng của tôi …”Mây đan”vào nhau “che màu nắng”thì hiểu rồi nhưng còn từ “Cháy bỏng”. Câu thực thứ nhất gợi thêm trí óc tò mò để vào câu thực thứ hai trong cặp đối này”.Gió thổi” đối với "Mây đan" và "quyện sắc trời" đối với "che màu nắng" đúng và thật đẹp nhưng sao lại là  Mây đan thì cháy Bỏng còn Gió thổi thì lại Ngẩn ngơ nhỉ, cộng với sự liên tưởng tới việc mà câu đề đặt ra “Ta níu chân thu ngủ dưới đồi" ...Ta ngủ mà phải bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi, rồi khiến mây phải cháy bỏng và Gió thì ngẩn ngơ…Tôi đã và sẽ dùng cái quyền được suy diễn để suy luận. Vận dụng trí tưởng tượng để đến với một cuộc sống tràn đầy tình yêu hạnh phúc, với tâm hồn khao khát mơ mộng  của mình để cảm nhận và tôi nghĩ đến, Ta ở đây là hai người chứ không chỉ có một…Cảm xúc này chỉ đến khi có hai người...Và khi viết tới đây tác giả chắc hẳn phải có một tâm hồn lãng mạn gấp nhiều lần tôi bây giờ. Với suy nghĩ này tôi hân hoan bước vô thế giới của hạnh phúc lứa đôi,đi lên tới đỉnh mơ ước của tình yêu khi thăng hoa. Tâm hồn thơ mộng của những kẻ đang yêu, khát khao được yêu và họ đã được toại nguyện. Hai thân thể như lẫn vào nhau, và có lẽ hai tâm hồn họ cũng hòa vào một, khiến cho sương cũng phải ngây ngất khi nghe hồn đất thở và cây cũng cảm nhận được sự nồng nàn qua tiếng động mặc dù chỉ là tiếng động của lá rừng rơi thôi
Ngây ngất sương nghe hồn đất thở
Nồng nàn cây động lá rừng rơi
Hai câu này trong thơ Đường luật được gọi là hai câu luận, nên có lẽ từ cái tên gọi ấy khiến cho tôi tha hồ suy luận và cảm nhận từng chữ từng từ cả vế đối nữa…và hơn hết là cảm nhận cái hồn thơ hạnh phúc, cái nhịp thơ nghe như nó đang hổn hển, đang thì thào, đang rạo rực qua từng câu chữ mang theo bao nhiêu cảm xúc của tình yêu và tình thơ để đến với hai câu kết
Dặn đông nho nhỏ đừng sang nhé !
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Thường thì khi mà cả tâm hồn lẫn thể xác hòa quyện vào một rồi thì tất cả không gian thời gian như ngừng lại mặc dù theo qui luật thì nó vẫn phải trôi đi theo lẽ tự nhiên thôi.Thu đi thì đông ắt đến, sao lại phải dặn đông mà dặn nho nhỏ thôi là đừng sang nhé. Biết là sẽ sang sao lại dặn nhỉ? Có lẽ tác giả muốn cái giây phút ngất ngây hạnh phúc  đừng trôi qua hãy đứng yên ở khoảnh khắc này! Để cho người được hưởng thụ sẽ tận hưởng trọn vẹn cảm xúc của tình yêu đó.và nếu cảm nhận của tôi đúng, thì cảm xúc này sẽ không tới một lần .Nó sẽ lại tiếp diễn như một chuỗi nối tiếp nhau đến… vô cùng vô tận
 Tác giả chắc cũng cùng suy nghĩ này nên chị đã viết bài thơ này theo thể Đường luật Thủ vĩ ngâm-Câu cuối cũng là câu bắt đầu.
Và chị cũng muốn nói đó là Níu Thu vào trong Mộng thôi.Để nhắc cho tôi và bạn đọc thấy đây là  một giấc mộng …nhưng với suy nghĩ của riêng tôi thì không hẳn là trong mộng đâu tác giả  ơi! Chỉ là tôi chưa có dịp gặp gỡ để nghe tác giả kể về Mộng này ở đâu… Đồi Dạ Lan của nhà thơ Phạm Thiên Thư…hay Đồi trong Cỏ Hồng của Nhạc sĩ Phạm Duy thôi
Cám ơn Trăng Khuyết với bài thơ Đường hồn thơ lãng mạn, nóng bỏng. Câu từ chau chuốt nhưng không sáo rỗng...và một điều làm tôi tâm đắc nhất đó là thơ Đường nhưng không gò bó, không cứng nhắc. Nó vẫn lả lướt nhẹ nhàng thanh thoát , uyển chuyển theo từng ý thơ, tình thơ được viết ra từ một tâm hồn cũng bay bổng, lãng mạn không kém
Với  tình cảm của một bạn đọc yêu thơ,tôi luôn muốn tìm ra những ẩn ý khuất sau những câu thơ bay bổng.Luôn muốn tìm ra những nét đẹp nhất của bài thơ mà tôi thấy đồng cảm. Và khi gặp Níu Thu Vào Mộng  diễn tả cái cảm xúc  thăng hoa  lồng lộng, đắm đuối và si mê…Tôi đã bắt nhịp được và muốn đồng hành cùng với tác giả ...
Thật khó cho một người yêu thơ như tôi muốn diễn đạt, muốn bày tỏ. Mong rằng tác giả và bạn đọc hãy coi đây là tình cảm, là suy nghĩ một chiều từ cá nhân tôi dành cho vẻ đẹp của bài thơ này.

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn XS đã hiểu được thâm ý của trangkhuyet trong bài NÍU THU VÀO MỘNG .
    Rất tuyệt XS ạ !
    Chúc XS có nhiều tác phẩm thật hay nha !

    Trả lờiXóa