Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

MỘT CHÚT MONG MANH















Lỡ tay đánh rớt cuộc tình
Lỡ tay đánh mất duyên mình với ai
Để chiều mây xõa tóc bay
Trôi trong mờ mịt vướng vai núi đồi


Sương chiều đậu nhẹ bờ môi
Ngẩn ngơ như uống giao bôi với người
Ngậm ngùi mấy giọt tan rơi
Còn đâu nhặt nhạnh một trời mộng mơ


Đói meo cơn khát làm thơ
Vung tay chém chữ ai ngờ tình đau
Tại ai gọi gió đổi màu
Xoáy dòng ly biệt nát nhàu tinh khôi


Lỡ tay thôi đã... lỡ rồi !
Còn đâu nửa mảnh trăng côi dỗ dành
Còn đâu một chút mong manh
Lỡ tay đánh rớt...thôi đành mất nhau

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

lieuthophieulang viết cho thơ tình trangkhuyet








CUNG BẬC ÁI ÂN TRONG THƠ TÌNH TRĂNG KHUYẾT( Bình Ngắn)



Đại thi hào I.V Gớt đã từng nói: " Trên thế gian này chỉ có tình yêu mới làm cho con người thấy sông là cần thiết".
      Trên diễn đàn những người yêu thơ bút danh Trăng Khuyết đã làm nao lòng các bạn thơ không chỉ bằng số lượng bài đăng đáng khâm phục với mọi thể loại.
Ánh trăng không tròn đầy ấy đang tấu lên cung bậc của ái ân bằng nhưng giai điệu êm đềm thắm thiết. Những gam màu trầm mặc mà thanh tao, man mác chao đưa cô đọng tựa tâm hồn. Bình dị giản đơn mà khao khát bay lên .
    Thơ tình Trăng Khuyết "buồn" một nỗi buồn ngọt ngào lắng đọng ,dẫu cho nỗi đau của tâm hồn là không bao giờ cứu cánh. Tình đã nhạt phai , tiếng hờn trách vẫn là êm đềm tha thiết để ta mãi thấy rằng " buồn là một phần của cuộc đời ".
" Chiều nghiêng lá đổ còn đâu 
Thu phai nghiêng bóng nỗi sầu cách xa"
hay là :
" Còn đâu một chút mong manh 
Lỡ tay đánh rớt thôi đành mất nhau"
      Thật là những vần thơ đẹp như cổ tích , ngọt ngào như ca dao . Tất cả đều được sản sinh từ tâm trạng buồn của tình yêu đôi lứa .
       Nói như thế không phải thơ tình Trăng Khuyết thiếu lửa trong yêu. Tình dẫu chẳng cuồn cuộn bão dông vẫn có sức công phá đến thành quách , thánh địa của tình yêu.
" Để chiều buông tóc ai say
Vướng chân người bước chiều ngây ngơ nhìn"
     cách nhã chữ thật điệu đàng , tinh tế . tục ngữ có câu : " hàm răng mái tóc là góc con người "
Bút pháp thật đáng để người ta ái mộ. Cảm xúc tình ái thăng hoa dấy lên cao trao trong từng nhịp thở của thơ.
" Để chiều lơi lả mùa say"
câu thơ thật ma mị  và mê hoặc .
      Ai cũng biết :" Bóng tối là đồng minh của tội phạm , là bà chúa của ái tình " Có thể được trở thành tội phạm cho tình ái thăng hoa , thì đâu đấy trong cõi lòng ta cũng được ân xá để trở thành vô tội .
" sương chiều đậu nhẹ bờ môi
Ngẩn ngơ như uống giao bôi với người."
      Những nụ hôn chuốt chải , Những vòng tay ôm như muốn làm tan biến cả hình hài . Khi chữ" tình " trong thơ Trăng Khuyết cứ ngày một ngân lên khiến người đọc đắm đuối như được uống chén tình yêu không bao giờ vơi cạn./.

--------- LÊ HIỂU (ĐĂK LAK)-------------

THỜI THANH XUÂN...ĐÃ QUA !



















Đã có một thời.... 
Ta bước vào tuổi thanh xuân huyền ảo
Tóc trêu dài đùa giọt nắng trưa qua
Hồn bâng quơ như muốn nhốt ánh chiều tà
Gói sương đêm nép sầu trong nhịp thở

Đã có một thời...
Cơn gió chiều ...gọi tình ta bỡ ngỡ
Ánh mắt đầy hai đứa chạm đời nhau
Môi run run ...uống cạn giọt say mềm
Lênh đênh...lênh đênh...con thuyền tình ái

Vẫn một thời ....
Một thời thanh xuân cay mắt biếc
Lệ đong đầy nhòa nhạt ánh trăng non
Nhưng sao....
Gió cứ thổi, mây vẫn bay...đời tư lự
Giận...giận nhau rồi, gom nhớ trả thương yêu

Rồi một thời đi qua...
Một thời thanh xuân xa...xa lắc
Chỉ quay về...trong giấc mộng tương tư
Kể đêm nghe chuyện cổ tích năm nào
Và nỗi nhớ của ngàn ngày xưa... xưa ấy

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Huỳnh Xuân Sơn Với Cảm Nhận Bài Thơ Níu Thu Vào Mộng Của Tác Giả Trăng Khuyết



















Tôi đọc bài thơ Níu Thu Vào Mộng của tác giả Trăng Khuyết từ  khi chị mới gửi duyệt bài, Nó khiến tôi phải xao xuyến, phải suy tư ,phải tìm tòi mở cho bằng được cánh cửa để bước vào thế giới cháy bỏng đam mê, huyền ảo, lung linh và nồng nàn quyến rũ của bài thơ này.Sau khi tôi đã đọc và nghiền ngẫm đến thuộc lòng  :
Níu Thu Vào mộng
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi
Mây đan cháy bỏng che màu nắng
Gió thổi ngẩn ngơ quyện sắc trời
Ngây ngất sương nghe hồn đất thở
Nồng nàn cây động lá rừng rơi
Dặn đông nho nhỏ đừng sang nhé !
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bài thơ được chị viết theo thể thơ Thất Ngôn Bát Cú.với niêm, luật, vần, vận và bố cục chặt chẽ. Đối ngẫu trong thơ rất chuẩn, câu từ chau chuốt kỹ lưỡng. một bài thơ tình mượt mà nhưng sâu sắc, nhẹ nhàng về câu chữ nhưng lại mang một hàm ý diễn tả một cảm xúc thật đẹp…
Khi đến với hai câu đề của bài thơ
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi
Tôi cứ thắc măc hoài tại sao chị lại Níu chân Thu…và để “Ngủ dưới đồi” rồi lại phải “Bảo chiều giấu mặt” và “Cứ rong chơi” đi nhé là sao nhỉ? Một chiều thu thơ mộng chị tả thì tôi cảm nhận ngay được rồi nhưng cái ẩn ý gì chị giấu sau vỏ bọc Trời, Mây,nắng, Gió,cỏ cây… này Tôi đã vận dụng trí tưởng tượng…tâm hồn lãng mạn của một người yêu thơ, để cảm nhận mà vẫn mơ hồ…Khi nghĩ đến một ý tưởng mà có thể trùng với ý tác giả. Và sau khi nghiền ngẫm thêm  hai câu thực này nữa:
 Mây đan cháy bỏng che màu nắng
Gió thổi ngẩn ngơ quyện sắc trời
Hé thêm một chút nữa rồi đây... Thơ đường luật sinh ra câu thực để cho ta cảm nhận mà , tôi nghĩ thế và tôi suy ra bằng trí  tưởng tượng của tôi …”Mây đan”vào nhau “che màu nắng”thì hiểu rồi nhưng còn từ “Cháy bỏng”. Câu thực thứ nhất gợi thêm trí óc tò mò để vào câu thực thứ hai trong cặp đối này”.Gió thổi” đối với "Mây đan" và "quyện sắc trời" đối với "che màu nắng" đúng và thật đẹp nhưng sao lại là  Mây đan thì cháy Bỏng còn Gió thổi thì lại Ngẩn ngơ nhỉ, cộng với sự liên tưởng tới việc mà câu đề đặt ra “Ta níu chân thu ngủ dưới đồi" ...Ta ngủ mà phải bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi, rồi khiến mây phải cháy bỏng và Gió thì ngẩn ngơ…Tôi đã và sẽ dùng cái quyền được suy diễn để suy luận. Vận dụng trí tưởng tượng để đến với một cuộc sống tràn đầy tình yêu hạnh phúc, với tâm hồn khao khát mơ mộng  của mình để cảm nhận và tôi nghĩ đến, Ta ở đây là hai người chứ không chỉ có một…Cảm xúc này chỉ đến khi có hai người...Và khi viết tới đây tác giả chắc hẳn phải có một tâm hồn lãng mạn gấp nhiều lần tôi bây giờ. Với suy nghĩ này tôi hân hoan bước vô thế giới của hạnh phúc lứa đôi,đi lên tới đỉnh mơ ước của tình yêu khi thăng hoa. Tâm hồn thơ mộng của những kẻ đang yêu, khát khao được yêu và họ đã được toại nguyện. Hai thân thể như lẫn vào nhau, và có lẽ hai tâm hồn họ cũng hòa vào một, khiến cho sương cũng phải ngây ngất khi nghe hồn đất thở và cây cũng cảm nhận được sự nồng nàn qua tiếng động mặc dù chỉ là tiếng động của lá rừng rơi thôi
Ngây ngất sương nghe hồn đất thở
Nồng nàn cây động lá rừng rơi
Hai câu này trong thơ Đường luật được gọi là hai câu luận, nên có lẽ từ cái tên gọi ấy khiến cho tôi tha hồ suy luận và cảm nhận từng chữ từng từ cả vế đối nữa…và hơn hết là cảm nhận cái hồn thơ hạnh phúc, cái nhịp thơ nghe như nó đang hổn hển, đang thì thào, đang rạo rực qua từng câu chữ mang theo bao nhiêu cảm xúc của tình yêu và tình thơ để đến với hai câu kết
Dặn đông nho nhỏ đừng sang nhé !
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi
Thường thì khi mà cả tâm hồn lẫn thể xác hòa quyện vào một rồi thì tất cả không gian thời gian như ngừng lại mặc dù theo qui luật thì nó vẫn phải trôi đi theo lẽ tự nhiên thôi.Thu đi thì đông ắt đến, sao lại phải dặn đông mà dặn nho nhỏ thôi là đừng sang nhé. Biết là sẽ sang sao lại dặn nhỉ? Có lẽ tác giả muốn cái giây phút ngất ngây hạnh phúc  đừng trôi qua hãy đứng yên ở khoảnh khắc này! Để cho người được hưởng thụ sẽ tận hưởng trọn vẹn cảm xúc của tình yêu đó.và nếu cảm nhận của tôi đúng, thì cảm xúc này sẽ không tới một lần .Nó sẽ lại tiếp diễn như một chuỗi nối tiếp nhau đến… vô cùng vô tận
 Tác giả chắc cũng cùng suy nghĩ này nên chị đã viết bài thơ này theo thể Đường luật Thủ vĩ ngâm-Câu cuối cũng là câu bắt đầu.
Và chị cũng muốn nói đó là Níu Thu vào trong Mộng thôi.Để nhắc cho tôi và bạn đọc thấy đây là  một giấc mộng …nhưng với suy nghĩ của riêng tôi thì không hẳn là trong mộng đâu tác giả  ơi! Chỉ là tôi chưa có dịp gặp gỡ để nghe tác giả kể về Mộng này ở đâu… Đồi Dạ Lan của nhà thơ Phạm Thiên Thư…hay Đồi trong Cỏ Hồng của Nhạc sĩ Phạm Duy thôi
Cám ơn Trăng Khuyết với bài thơ Đường hồn thơ lãng mạn, nóng bỏng. Câu từ chau chuốt nhưng không sáo rỗng...và một điều làm tôi tâm đắc nhất đó là thơ Đường nhưng không gò bó, không cứng nhắc. Nó vẫn lả lướt nhẹ nhàng thanh thoát , uyển chuyển theo từng ý thơ, tình thơ được viết ra từ một tâm hồn cũng bay bổng, lãng mạn không kém
Với  tình cảm của một bạn đọc yêu thơ,tôi luôn muốn tìm ra những ẩn ý khuất sau những câu thơ bay bổng.Luôn muốn tìm ra những nét đẹp nhất của bài thơ mà tôi thấy đồng cảm. Và khi gặp Níu Thu Vào Mộng  diễn tả cái cảm xúc  thăng hoa  lồng lộng, đắm đuối và si mê…Tôi đã bắt nhịp được và muốn đồng hành cùng với tác giả ...
Thật khó cho một người yêu thơ như tôi muốn diễn đạt, muốn bày tỏ. Mong rằng tác giả và bạn đọc hãy coi đây là tình cảm, là suy nghĩ một chiều từ cá nhân tôi dành cho vẻ đẹp của bài thơ này.

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

NÍU THU VÀO MỘNG



















Ta níu chân thu ngủ dưới đồi 
Bảo chiều giấu mặt cứ rong chơi
Mây đan cháy bỏng che màu nắng
Gió thổi ngẩn ngơ quyện sắc trời
Ngây ngất sương nghe hồn đất thở
Nồng nàn cây động lá rừng rơi
Dặn đông nho nhỏ đừng sang nhé !
Ta níu chân thu ngủ dưới đồi

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

MÌNH TA














Ta chỉ mình ta ở chốn nầy
Giọt buồn rơi nhuộm chút màu mây
Tím buông nỗi nhớ pha màu biển
Dư lệ sóng cuồng uống có say ?

Ta chỉ mình ta đội nắng trời
Cho hờn tóc rối nhớ trùng khơi
Lá ơi hãy ủ lời giông tố 
Thả sóng xô bờ sắc tím rơi

Ta chỉ mình ta nỗi đợi chờ
Dõi về phương ấy... mấy bơ vơ ?
Biển xanh trong mắt sao nhòa nhạt ?
Trắng xóa hồn ta khóc dại khờ





Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

MỘT CHÚT BỒNG BỀNH
















Ta buồn nhảy xuống bờ sông 
Sông ơi sông hỡi sao không nhận chìm ?
Để ta khỏi phải đi tìm
Bóng rơi rụng vỡ gởi miền xa xôi 

Ghét người.. lạnh cả tình tôi
Cỏ hoa líu tíu bảo... môi thôi hồng
Trăng kia ngơ ngác ngoảnh trông ?
Ơ hay! Sao lại ...đau lòng... tình trăng

Ghét rồi hương sắc hồng trần
Cho trăng ngơ ngẩn bao lần  ngẩn ngơ
Cho trăng một chút tình thơ
Cho trăng một chút bơ vơ đêm dài 

Ta về gom hết tình ai
Trộn dòng nước lạnh mà xay nỗi buồn
Gởi tình một tí sầu buông
Còn bao nhiêu nữa đem chôn giữa ngàn









Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

VẾT SON GỞI LẠI













Ra về bỏ lại tiếng yêu
Trên vai anh đấy trời chiều nghiêng che
Môi hồng còn vướng áo the
Hương thơm tóc rối tình nghe thẫn thờ

Cầu trời nỗi nhớ mộng mơ
Bắc cầu mình dạo bến bờ sông tim
Và tình vẫn mãi đi tìm
Bóng kiêu sa ấy phủ thêm chuyện tình

Ừ thì ! Má thắm môi xinh
Để anh ngơ ngẩn hồn mình lệch nghiêng
Ừ thì ! Để mộng... mơ tiên
Vết son nỗi nhớ triền miên bên lòng

Aó the đã nhạt môi hồng
Hỏi người còn nhớ theo dòng thời gian ?

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

TÌNH SÔNG-TRĂNG













(Song tứ lục bát)

Sông sầu trăng vỡ
Bóng ngỡ ngàng rơi
Quyện tình sóng nước chơi vơi
Yêu màu trăng vỡ...trăng ơi chớ tàn

Đò ngang ai đợi
Trăng hỡi có hay
Đôi bờ luyến nhớ tỉnh say
Sợ cơn bão tố hao gầy dáng trăng

Phải chăng sông lạnh ?
Nhớ mảnh trăng xưa
Thẩn thờ xuôi ngược đêm mưa
Tìm trăng bóng vỡ ...ai đưa tình về

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

RUN RẨY...ĐƯỜNG TƠ
















Ai có hiểu
những nỗi buồn lặng lẽ
Giết hồn ta
giết cả những tâm tư
Dòng thơ rơi
nhuộm sỏi đá u hoài
Ta nhặt lại
thương vết trầy loang lổ

Thơ đau mình...
chữ hờn trang giấy mỏng
Biết trách gì
và trách giận ai đây ?
Nỗi ngu ngơ
xé vụn trái tim này
Đau ! Đau !...
những vết sầu đang rỉ máu

Ai có hiểu ?
Bão lòng ta giận dỗi
Giận rừng thơ
dẫn lối lắm quanh co
Cho đôi tay...
đôi tay ta run rẩy
Dật dờ buông...
thả nổi mấy đường tơ

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

VẼ NGÀY XƯA


















Kỷ niệm ngày xưa vẽ một đời 
Mảnh tình vắt vẻo cứ chơi vơi
Rừng xưa lá đổ mang màu nhớ
Gởi cả hồn đau đến tặng người

Kiếp sầu em vẽ vẫn ngu ngơ
Ngõ ngách đường yêu lối mịt mờ
Mấy hạ sang thu buồn nỗi nhớ
Anh chờ... em khóc những đêm mơ

Anh ước cùng em giấc mộng lành
Nào ngờ duyên kiếp quá mong manh
Xui ta hai nẻo tình vương vấn
Tri kỷ trong đời vẽ tặng anh

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

SUY TƯ CHIỀU THÁNG TÁM














Từ độ ấy ...!
ta xa người mãi mãi
Lãng quên rồi
cứ ngỡ đã vùi sâu
Thời gian trôi
như nước chảy qua cầu
Ngàn nỗi nhớ
yêu mong manh chợt vỡ

Rồi một chiều thu
suy tư tháng tám
Heo may về
sao nỗi nhớ buồn rơi ?
Ta vu vơ
nhặt nhạnh chút ơ thờ
Tưởng đã nhạt
ai ngờ tàn tro ...cháy !

Tháng tám ơi ...!
tháng tám về vội vã
Chở đêm buồn
se sắt ngập hồn ta
Chở ưu tư
bối rối ánh trăng tà
Tiếng thở dài...
để chiều hoang ngơ ngác

Đã bao lần...
lời nỉ non tháng tám
Tháng tám về
tháng tám lại ra đi ...

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

MỘNG


















( Thể bát điệp)

Mộng đẹp bao người chấp cánh bay
Trăng treo mộng ước suốt đêm dài
Đông về gởi mộng màu sương tuyết
Xuân đến trao tình mộng sắc mai
Một cõi vô thường tâm mộng mị
Muôn thu huyễn mộng dạ ai hoài
Thế gian lắm mộng buồn trăn trở
Dẫu hết cuộc đời mộng chẳng phai

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

VÀ TỪ ĐÓ ....!















Và từ đó...!
Thơ buồn như muốn khóc
Bởi chuyện tình...không đẹp nữa vì đâu ?
Thơ yêu đương sao khuất lối đi về ?
Nghe mặn đắng... thơ buồn, thơ tủi

Và từ đó...!
Thơ mong người đi trở lại
Trên đường dài, dệt lại chữ... nồng say
Thơ trách ai...? Thôi trách để làm gì ?
Thơ tuyệt vọng... mong hoài cơn mưa đổ

Và từ đó ...!
Người đi , đi mãi mãi
Nhặt hồn thơ... nhặt cả ân tình
Gieo chua xót cho hồn thơ gãy
Lỗi nhịp cuộc đời....lỗi nhịp thơ

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

BƯỚC CHÂN BUỒN














Chiều ! Mây giăng cao
Đôi tình nhân ?
Đứng... !
Hai bên dòng đời xa cách
Nhưng khoảng trời, chung lại là chung
Lối song song, hai kẻ bước độc hành
Lặng im ?
Nhìn !... Một câu ... không nói được

Thương !
Nhưng giờ đây làm người xa lạ
Bước chân buồn ...chân lặng lẽ đơn côi
Lá rơi !
Rơi !
Rơi thật nhẹ...!
Sợ đau mình những dấu in xưa
Mông mênh...chợt lén khẽ nhìn
Mắt gặp lại...lệ lòng tuôn đổ

Đó và đây...
Gần nhau mấy bước
Nhưng âm thầm ...khoảng cách...bơ vơ
Chiều hắt hiu
Ai rẽ bóng cuộc tình ?
Đường vắng... vẫn đi về phố cũ
Phố rêu phong, mịt mờ ...xa cách
Bước chân buồn...lặng lẽ đơn côi

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Ừ THÌ.....!















Ừ thì lạ...! Vì đâu nỗi nhớ ?
Cứ ai hoài làm vỡ tim ta
Vì đâu nửa mảnh trăng tà
Chênh chao trời ấy mà xa lại gần

Ừ thì lạ...! Chỉ là nỗi nhớ !
Cứ khẽ khàng rơi vỡ hồn ai
Qua cầu sao để gió bay  ?
Đánh rơi chiếc áo ...tỉnh say...  cuộc tình

Ừ mà lạ...! Sao mình ngơ ngẩn
Để chiều về hồn vẫn mộng mơ
Đợi ai trả mấy vần thơ
Cho ta dệt lại thương chờ ngày nao



Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

TẬP THƠ TÌNH MÙA HẠ














Chỉ chốc nữa...!
Màu áo trắng trả về quá khứ
Xếp nằm yên với chữ ký bạn thân yêu
Giọt lệ cay sao cứ chực trào ?
Có ! Một nỗi buồn không tên len nhẹ

Anh !
Anh gởi em bức thư tình mùa hạ
Với tháng ngày lây lất lang thang
Gom yêu thương trao trọn phút nầy
Kẻo ! Mai nọ không bao giờ nói được !

Em !
Dòng mực xanh...vụng về nhung nhớ
Sắp mất rồi, ánh mắt đượm bâng quơ
Ai vẫn biết, nhưng vờ như không biết
Để bây giờ...tình lưu luyến mãi người ơi !

Anh và em !
Bàn tay... nắm bàn tay thật chặt
Mông mênh buồn...xe đạp vẫn đều quay
Chở đôi ta...chở tình yêu màu phượng đỏ
Hết ngày nầy, mỗi đứa một tương lai

Giây phút xa...!
Anh tặng em...tập thơ tình mùa hạ
Có phượng hồng, có hai đứa lén nhìn nhau
Cả ngông nghênh, tim rực lửa yêu thầm
Viết từ...một ...hai... ba năm rồi có phải !]

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

KHOẢNG LẶNG THỜI GIAN



















Một chiếc lá rơi bay nhè nhẹ
Sợ đêm trường cô lẻ buồn tênh
Hờn ai gió thổi mông mênh
Cho hồn thu ấy lênh đênh tuổi buồn


Đêm chia biệt mưa tuôn hối hả
Xót xa lòng nghiêng ngả niềm đau
Trách tình sao khéo nhuộm màu
Chia ly sầu muộn xuyến xao nỗi lòng


Đò ngang trái qua sông cách biệt
Người đi rồi mải miết niềm riêng
Hồn ta nổi sóng chao nghiêng
Thương câu tình ái trinh nguyên nhạt nhòa


Khóc thầm ta chỉ mình ta
Chơi vơi khoảng lặng xót xa đợi chờ

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

NỤ HÔN NÀO CHO TA















Nụ hôn nào cho ta
Trong hình hài tuổi nhớ
Xưa một lần bỡ ngỡ
Nay đã mịt mờ xa

Nụ hôn nào ray rứt
Chân lối dài suy tư
Đồi sim chiều heo hút
Gởi sầu miền hoang vu

Nụ hôn nào vụn vỡ
Cho tóc gầy hư hao
Rơi tan bao niềm nhớ
Lệ tình chợt xanh xao

Nụ hôn vẫn âm thầm
Treo hờn trên ngọn lá
Hôn xưa giờ xa lạ
Mắt vọng buồn xa xăm

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

TRĂNG KHUYẾT ĐƯỜNG THI














HỒN THU

Nàng về giọt nắng chợt ngây ngô
Chút gió heo may thảng thốt ồ !
Cỏ dại đong đưa sầu lá úa
Nai vàng ngơ ngác đạp cành khô
Mặt hồ thăm thẳm màu non nước
Dãy núi lao xao mộng biển hồ
Ai vẽ tranh buồn muôn sắc nhớ
Cho hồn thu lạc biết về mô

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

ĐI TÌM MÔT NỬA ĐỜI TÔI
















(Tứ tuyệt trường thiên)

Một nửa đời tôi ở chốn nào ? 
Bây giờ phiêu bạt tận nơi nao ?
Ta, người tìm mãi sao chưa gặp
Trời đất ngút ngàn dạ khát khao

Một nửa đời tôi vẫn thẩn thờ
Đêm về mộng mị những trong mơ
Gặp nhau tiền kiếp lòng mơ tưởng
Phương ấy, người đâu ? Vẫn đợi chờ

Một nửa đời tôi lạc xứ người
Thôi về ! Trông mãi lắm chơi vơi !
Chờ tim ghép lại tròn tơ tóc
Cùng dệt trăng sao chẳng thể rời

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

HAI MÌNH


















Hai mình ..
uống tách cà phê
Chung ly chát đắng
ngô nghê mỉm cười
Em rằng...
vị đó thế thôi !
Nhưng tình vẫn thắm
mềm môi thuở nào
Anh cười...
câu nói ngọt ngào
Duyên ta đẹp mãi
một màu tinh khôi

Bây giờ...
hai đứa xa xôi
Nhớ thương ngày ấy
tim tôi dại khờ
Bây giờ...
nhặt chữ vu vơ
Gởi vào giọt đắng
ơ thờ mình ta
Hai mình...
mãi mãi chia xa
Cà phê ngày ấy
phôi pha mất rồi

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

BÍ ẨN MỘT TÌNH YÊU















( Tứ tuyệt trường thiên )

Ai, người giãi mã một tình yêu ? 
Bí ẩn tim ta nhuộm sắc chiều
Vẫn hiểu giọt hờn luôn mặn đắng
Đôi bờ đày đọa nỗi cô liêu

Ai đóng giùm ta cánh cửa buồn
Ngăn tình loạn nhịp khóc sầu tuôn
Cho tim máu rỉ loang màu chết
Nhốt nỗi đam mê trĩu nặng hồn

Ta hỏi chân hoang bước dặm dài
Tình này có gửi trả cho ai ?
Từng đêm mơ tưởng thôi đành hết !
Gom mật tương tư dấu gót hài

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

VÔ TÌNH

















Thời gian !
Thời gian ơi sao qua vội
Vội xa rồi...những tháng năm xưa
Ai trách chi hai chữ hững hờ
Buồn xa cách...chắc không còn gặp nữa


Ôm gối mộng ...
Với bao điều trăn trở
Mộng... !
Mộng cuộc đời
Mộng cả ngày mai
Mộng tan...đã vỡ hết rồi
Câu ước hẹn, biến thành mây khói

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

MỐI TÌNH ĐẦU















Hỏi tình yêu...tình nào đẹp nhất ?
Chỉ tình đầu quyến luyến muôn thu
Yêu mong manh, nhưng mãi kiếm tìm
Khao khát, nhớ nhung, sầu ray rức

Lời thì thầm ...lời yêu nho nhỏ
Nhưng nồng nàn, sâu lắng trong tim
Chuyện yêu đương như cổ tích buồn
Mơ...dệt mộng...trời sao...không tưởng

Hỏi tình yêu...tình đầu bao tuổi ?
Sao rộn ràng...sao lại bâng khuâng ?
Đường vào yêu mấy nhịp đoạn trường ?
Sao chát đắng bờ môi run rẩy

Mối tình đầu nào ai quên được
Dẫu thời gian tóc bạc sương pha
Giữ trong tim kỷ niệm vào đời
Thường nhắc nhớ...chuyện tình đẹp nhất.

TRĂNG KHUYẾT ĐƯỜNG THI .















NGÀY XƯA MỘNG

( thể song phong )


Giá như đừng có ngày xưa mộng
Chắc hẳn đâu tìm bóng dáng yêu
Phượng đỏ đôi bờ ru xác lá
Trời xanh hai đứa ngắm mây chiều
Nào quên triền cỏ đua làn gió
Thường vẽ hình tim gởi cánh diều
Kỷ niệm cách xa từ thuở ấy
Sao hồn bất chợt nỗi cô liêu ?