HẠ VỀ CÓ CÁNH HOA BAY ( trangkhuyet )
( Họa theo bài : Thu có vàng không
Hạ về xao xuyến cánh hoa bay
Nhè nhẹ hạ ngời một thoáng say
Phượng đỏ đong đưa chờ hạ hát
Hạ vàng da diết ngóng chiều lay
Âm thầm trời hạ mơ tà áo
Qụanh quẽ hạ ngàn đợi gió mây
Bất chợt hạ tìm bao nỗi nhớ
Tháng năm còn đó...cỏ vương hài
Bài họa : HẠ ....( Robert Nguyen )
Chiều hạ tóc thề lõa xõa bay .
Vương vương nắng hạ để ta say .
Tiếng ve sầu hạ nghe rung động .
Giọng sáo diều ngân ha lắt lay .
Buồm đã hạ rồi xa sắc biển .
Chim đang rủ cánh hạ mầu mây . .
Bài ca hạ trắng lòng day dứt
Tạm biệt trường xưa hạ bước hài .
-
-
THU CÓ VÀNG KHÔNG ?
Thu có vàng không... sương trắng bay ?
Thu hồ trong vắt ngẩn ngơ say
Ngả nghiêng liễu rũ hồn thu lịm
Náo nức thu về bóng nguyệt lay
Đời chở mùa thu trao cõi thế
Ai hờn hương sắc trải thu mây ?
Non ngàn nước bạc hồn thu thảo*
Gợn sóng thu ba...lướt nhẹ hài
Bài họa : THU.....( Robert Nguyen )
Thu vàng lãng đãng dải sương bay .
Trong vắt hồ thu thật đắm say .
Hàng liễu nghiêng hồn thu tĩnh lặng .
Vầng trăng ngả bóng vọng thu lay .
Một ngày thu đến vui cùng gió .
Tam nguyệt thu đi tiếc với mây .
Thành quách bao thu tàn bóng tịch .
Lệ thu lã chã ướt chân hài .
*Hồn thu thảo (Bà Huyện Thanh Quan )
Đau buồn khi nhận hung tin
Một nhân chứng sống cho ngàn liệt oanh
Đại tướng ơi ! Đại tướng ơi !
Nhân dân nhỏ lệ khóc tràn ướt mi
Người là cổ thụ nước non nầy
Người là danh tướng vang rền năm châu
Nghẹn ngào tử biệt ngàn thu
Chiến công còn đó người đi xa rồi
Võ Nguyên Giáp ! Vị tướng tài kiệt xuất !
Tuổi tên người lừng lẫy uy danh
Điện Biên Phủ... kẻ thù cuối mặt
Trận kiêu hùng thần tốc vẫn còn đây
Người nằm xuống, nước Việt Nam đau quặn thắt
Tiễn người đi đau đớn xé tâm can
Toàn đất nước, toàn dân cuối đầu mặc niệm
Khóc thương người đại tướng của non sông
Tiễn người đi đau đớn tận đáy lòng
Cầu mong người được bình yên nơi chín suối
Hình ảnh người mãi còn trên nhân thế
Tấm gương ngời dìu dắt thế hệ trẻ hôm nay
Anh nợ em...chữ ân tình mấy thuở
Độ thu vàng hạ trắng buổi chiều sang
Vẫn bàn tay hơi ấm tuổi nồng nàn
Mình mơ ước chấp cánh bay... xa lạ
Em nợ anh... nụ hôn chiều bỡ ngỡ
Vòng tay mềm tròn kín những yêu thương
Lối mơ xưa rong ruổi giận đêm trường
Mình hai đứa...nợ nhau đời nhung nhớ
Anh nợ em...mối tình đầu hoa mộng
Với tuổi sầu áo trắng mãi tinh mơ
Nỗi du miên ngắm nghía tiếng đợi chờ
Gom tuổi nhớ gởi thời gian tóc trắng
Ta nợ nhau...chữ tình chung không trả
Máu gầy gò mong nhuộm đỏ tình yêu
Những suy tư như đợt sóng thủy triều
Cuộn nỗi nhớ vào đêm dài giông tố
Hãy cho ta ...
Làm người xa lạ
Lạ vần thơ...lạ với mây trời
Có còn gì ...một chút chơi vơi
Sầu cô quạnh...bước đi lặng lẽ
Hãy cho ta...
Những chiều xưa hoang vắng
Gom cát buồn...dựng núi để mà tan
Chẳng miên man trong một cõi rộn ràng
Lánh trời thơ...về miền suy tư vỡ
Hãy cho ta...
Buổi chiều nay xa lạ
Không câu từ, không một chút dư âm
Quên thân quen...sau lớp bụi mịt mờ
Đừng ngoảnh lại...
Thơ ơi ! Đừng ngoảnh lại !