MỘT CHÚT BỀNH BỒNG
Ta buồn nhảy xuống bờ sông
Sông ơi sông hỡi sao không nhận chìm ?
Để ta khỏi phải đi tìm
Bóng rơi rụng vỡ gởi miền xa xôi
Ghét người.. lạnh cả tình tôi
Cỏ hoa líu tíu bảo... môi thôi hồng
Trăng kia ngơ ngác ngoảnh trông ?
Ơ hay! Sao lại ...đau lòng... tình trăng
Ghét rồi hương sắc hồng trần
Cho trăng ngơ ngẩn bao lần ngẩn ngơ
Cho trăng một chút tình thơ
Cho trăng một chút bơ vơ đêm dài
Ta về gom hết tình ai
Trộn dòng nước lạnh mà xay nỗi buồn
Gởi tình một tí sầu buông
Còn bao nhiêu nữa đem tuôn giữa ngàn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét