Mỗi sáng đưa tay bóc cuộc đời .
Theo từng tờ lịch lạnh lùng rơi .
Vốn tình cứ nghĩ như chưa cạn .
Quỹ sống đâu dè vẫn cứ vơi .
Tối tối nôn nao nghe sóng biển .
Ngày ngày thổn thức ngóng mây trời .
Hào hùng một thuở nay đâu nhỉ ?
Bóng xế chiều buông dạ rối bời .
ROBERT NGUYEN DINH
BÀI HỌA 7 : ĐỜI NGƯỜI NHƯ XÁC LÁ ( trangkhuyet )
(Thể bát điệp )
Nhặt lá chiều thu đếm tuổi đời
Bao mùa lá thấp vẫn buồn rơi
Cành trơ trụi lá chờ mưa đổ
Lá héo cây sầu khóc nắng vơi
Người rã tàn tro ươm nhánh lá
Lá theo cát bụi quyện lưng trời
Tháng ngày xác lá khô tàn vụn
Lá cũng như ai ruột tím bời
trangkhuyet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét