KHOẢNG LẶNG THỜI GIAN
Một chiếc lá rơi bay nhè nhẹ
Sợ đêm trường cô lẻ buồn tênh
Hờn ai gió thổi mông mênh
Cho hồn thu ấy lênh đênh tuổi buồn
Đêm chia biệt mưa tuôn hối hả
Xót xa lòng nghiêng ngả niềm đau
Trách tình sao khéo nhuộm màu
Chia ly sầu muộn xuyến xao nỗi lòng
Đò ngang trái qua sông cách biệt
Người đi rồi mải miết niềm riêng
Hồn ta nổi sóng chao nghiêng
Thương câu tình ái trinh nguyên nhạt nhòa
Khóc thầm ta chỉ mình ta
Chơi vơi khoảng lặng xót xa đợi chờ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét