NỖI NIỀM...
( Nỗi lòng người ở trọ HVS )
Trời giông bão chắc nhà mình dột nát
Chiếc áo choàng Mẹ đủ ấm không em ?
Thương con thơ giấc ngủ chẳng say mềm
Và em nữa...tím môi run bần bật
Vẫn là mưa của đất trời tháng tám
Cứ rơi buồn ủ dột tận hồn ta
Mưa giăng chi cho nỗi nhớ quê nhà
Cố hương hỡi !... Chạnh lòng người xa xứ
Anh miền Nam , vẫn dõi về phương Bắc
Giông bão lùa tim anh nhói từng cơn
Ở xa xôi anh thao thức chập chờn
Thương quê Mẹ cứ thiên tai gồng gánh
Anh muốn về, nhưng tiền không có đủ
Giữa xứ người anh vay mượn ai đây ?
Chỉ biết đau...đau buốt trái tim này
Cầu mong bão bình yên đừng thổi nữa !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét