SUY TƯ CHIỀU THÁNG TÁM
Từ độ ấy ...!
ta xa người mãi mãi
Lãng quên rồi
cứ ngỡ đã vùi sâu
Thời gian trôi
như nước chảy qua cầu
Ngàn nỗi nhớ
yêu mong manh chợt vỡ
Rồi một chiều thu
suy tư tháng tám
Heo may về
sao nỗi nhớ buồn rơi ?
Ta vu vơ
nhặt nhạnh chút ơ thờ
Tưởng đã nhạt
ai ngờ tàn tro ...cháy !
Tháng tám ơi ...!
tháng tám về vội vã
Chở đêm buồn
se sắt ngập hồn ta
Chở ưu tư
bối rối ánh trăng tà
Tiếng thở dài...
để chiều hoang ngơ ngác
Đã bao lần...
lời nỉ non tháng tám
Tháng tám về
tháng tám lại ra đi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét