HÃY CHO TA NHỮNG NGÀY XA LẠ
Hãy cho ta ...
Làm người xa lạ
Lạ vần thơ...lạ với mây trời
Có còn gì ...một chút chơi vơi
Sầu cô quạnh...bước đi lặng lẽ
Hãy cho ta...
Những chiều xưa hoang vắng
Gom cát buồn...dựng núi để mà tan
Chẳng miên man trong một cõi rộn ràng
Lánh trời thơ...về miền suy tư vỡ
Hãy cho ta...
Buổi chiều nay xa lạ
Không câu từ, không một chút dư âm
Quên thân quen...sau lớp bụi mịt mờ
Đừng ngoảnh lại...
Thơ ơi ! Đừng ngoảnh lại !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét