HẠ VỀ CÓ CÁNH HOA BAY ( trangkhuyet )
( Họa theo bài : Thu có vàng không
Hạ về xao xuyến cánh hoa bay
Nhè nhẹ hạ ngời một thoáng say
Phượng đỏ đong đưa chờ hạ hát
Hạ vàng da diết ngóng chiều lay
Âm thầm trời hạ mơ tà áo
Qụanh quẽ hạ ngàn đợi gió mây
Bất chợt hạ tìm bao nỗi nhớ
Tháng năm còn đó...cỏ vương hài
Bài họa : HẠ ....( Robert Nguyen )
Chiều hạ tóc thề lõa xõa bay .
Vương vương nắng hạ để ta say .
Tiếng ve sầu hạ nghe rung động .
Giọng sáo diều ngân ha lắt lay .
Buồm đã hạ rồi xa sắc biển .
Chim đang rủ cánh hạ mầu mây . .
Bài ca hạ trắng lòng day dứt
Tạm biệt trường xưa hạ bước hài .
-
-
THU CÓ VÀNG KHÔNG ?
Thu có vàng không... sương trắng bay ?
Thu hồ trong vắt ngẩn ngơ say
Ngả nghiêng liễu rũ hồn thu lịm
Náo nức thu về bóng nguyệt lay
Đời chở mùa thu trao cõi thế
Ai hờn hương sắc trải thu mây ?
Non ngàn nước bạc hồn thu thảo*
Gợn sóng thu ba...lướt nhẹ hài
Bài họa : THU.....( Robert Nguyen )
Thu vàng lãng đãng dải sương bay .
Trong vắt hồ thu thật đắm say .
Hàng liễu nghiêng hồn thu tĩnh lặng .
Vầng trăng ngả bóng vọng thu lay .
Một ngày thu đến vui cùng gió .
Tam nguyệt thu đi tiếc với mây .
Thành quách bao thu tàn bóng tịch .
Lệ thu lã chã ướt chân hài .
*Hồn thu thảo (Bà Huyện Thanh Quan )
Đau buồn khi nhận hung tin
Một nhân chứng sống cho ngàn liệt oanh
Đại tướng ơi ! Đại tướng ơi !
Nhân dân nhỏ lệ khóc tràn ướt mi
Người là cổ thụ nước non nầy
Người là danh tướng vang rền năm châu
Nghẹn ngào tử biệt ngàn thu
Chiến công còn đó người đi xa rồi
Võ Nguyên Giáp ! Vị tướng tài kiệt xuất !
Tuổi tên người lừng lẫy uy danh
Điện Biên Phủ... kẻ thù cuối mặt
Trận kiêu hùng thần tốc vẫn còn đây
Người nằm xuống, nước Việt Nam đau quặn thắt
Tiễn người đi đau đớn xé tâm can
Toàn đất nước, toàn dân cuối đầu mặc niệm
Khóc thương người đại tướng của non sông
Tiễn người đi đau đớn tận đáy lòng
Cầu mong người được bình yên nơi chín suối
Hình ảnh người mãi còn trên nhân thế
Tấm gương ngời dìu dắt thế hệ trẻ hôm nay
Anh nợ em...chữ ân tình mấy thuở
Độ thu vàng hạ trắng buổi chiều sang
Vẫn bàn tay hơi ấm tuổi nồng nàn
Mình mơ ước chấp cánh bay... xa lạ
Em nợ anh... nụ hôn chiều bỡ ngỡ
Vòng tay mềm tròn kín những yêu thương
Lối mơ xưa rong ruổi giận đêm trường
Mình hai đứa...nợ nhau đời nhung nhớ
Anh nợ em...mối tình đầu hoa mộng
Với tuổi sầu áo trắng mãi tinh mơ
Nỗi du miên ngắm nghía tiếng đợi chờ
Gom tuổi nhớ gởi thời gian tóc trắng
Ta nợ nhau...chữ tình chung không trả
Máu gầy gò mong nhuộm đỏ tình yêu
Những suy tư như đợt sóng thủy triều
Cuộn nỗi nhớ vào đêm dài giông tố
Hãy cho ta ...
Làm người xa lạ
Lạ vần thơ...lạ với mây trời
Có còn gì ...một chút chơi vơi
Sầu cô quạnh...bước đi lặng lẽ
Hãy cho ta...
Những chiều xưa hoang vắng
Gom cát buồn...dựng núi để mà tan
Chẳng miên man trong một cõi rộn ràng
Lánh trời thơ...về miền suy tư vỡ
Hãy cho ta...
Buổi chiều nay xa lạ
Không câu từ, không một chút dư âm
Quên thân quen...sau lớp bụi mịt mờ
Đừng ngoảnh lại...
Thơ ơi ! Đừng ngoảnh lại !
CHIỀU VÀNG THU
Bóng ngả hoàng hôn phủ xuống đồi
Ánh vàng rực rỡ lại đơn côi
Vó câu khuất nẻo hồn thu nhuộm
Vượt gió miên trường mắt lệ rơi
Người cuối chân mây sầu nhớ mãi
Tình trong giấc điệp mộng xa rồi
Mịt mờ muôn dặm chiều hoang hoải
Bên dốc cheo leo chợt rối bời

Hết tiền mua mực mua nghiên
Hết tiền mua giấy gởi miền xa xôi
Thương cho con chữ mồ côi
Rấm ra, rấm rứt mãi đòi làm thơ
Không tiền mua nổi một tờ
Viết lên sỏi đá chữ mờ chữ bay
Động lòng con mắt cay cay
Lấy dòng dư lệ tưới hoài ủ ê
Làm thơ lắm nẻo nhiêu khê
Không tiền chải chuốt chữ chê mình nghèo
Ráng tìm mấy ý leo teo
Thôi rồi chữ ngủ như mèo mắc mưa
Chợt buồn con chữ đong đưa
Gánh thơ đi bán lệ thừa lòng đau
Mấy đồng lẻng kẻng mua rau
Ướp thơ tình ái xanh màu ...chữ ơi!
Ta buồn nhảy xuống bờ sông
Sông ơi sông hỡi sao không nhận chìm ?
Để ta khỏi phải đi tìm
Bóng rơi rụng vỡ gởi miền xa xôi
Ghét người.. lạnh cả tình tôi
Cỏ hoa líu tíu bảo... môi thôi hồng
Trăng kia ngơ ngác ngoảnh trông ?
Ơ hay! Sao lại ...đau lòng... tình trăng
Ghét rồi hương sắc hồng trần
Cho trăng ngơ ngẩn bao lần ngẩn ngơ
Cho trăng một chút tình thơ
Cho trăng một chút bơ vơ đêm dài
Ta về gom hết tình ai
Trộn dòng nước lạnh mà xay nỗi buồn
Gởi tình một tí sầu buông
Còn bao nhiêu nữa đem tuôn giữa ngàn

Em vừa đánh cắp mùa thu
Của anh giấu kỹ mịt mù trời cao
Đợi anh một chút chênh chao
Em gom nhặt hết sợ màu thu phai
Lén tìm chút gió heo may
Đắp tàu lá chuối ủ hoài sắc thu
Mây vàng lãng đãng vi vu
Xin cho ít gió để ru suối ngàn
Em vừa đánh cắp thu sang
Của anh nặng nợ trên trang thơ tình
Em về cõng chút ngông nghinh
Đem khoe hương sắc nguyên trinh cắp về
Cắp thu với chút hả hê
Tặng người thi sĩ mải mê ngắm trời
Tặng đời một chút rong chơi
Tặng tình một chút chơi vơi... thu này
Em vừa đánh cắp... thu nay
Và có những...chiều suy tư loang vỡ
Chút rã rời...chút nhớ lại chơi vơi
Lòng mình bao nỗi buồn rơi
Nhớ trang thơ ấy tình ơi ngọt ngào
Giậu nào thưa...lời trao tình vén lá
Bàn tay mềm nấn ná để tìm nhau
Tình mình cách phải bờ rào
Chỉ bàn tay nắm... làm đau hình hài
Nụ hôn ta vẫn nợ vay
Hỏi người năm ấy có say môi mềm
Để rồi cứ hỏi bóng đêm
Có vì sao rớt nào thêm giữa trời ?
Với tay hái chút rụng rơi
Thầm mơ thầm ước cho người với ta
Để rồi mãi mãi chia xa
Tại bờ giậu ấy chẳng thà đừng ngăn .
( Thủ nhất thanh )
Yêu anh từ ấy đến bây giờ
Yêu lắm chuyện tình viết trải thơ
Yêu gió đong đưa ru mộng đẹp
Yêu đêm thơ thẩn vẽ duyên khờ
Yêu tìm hạnh phúc se ân nghĩa
Yêu dệt tình chung thỏa bến bờ
Yêu mãi cuộc đời còn sót lại
Yêu hoài muôn kiếp vẫn trong mơ
Ra về bỏ lại tiếng yêu
Trên vai anh đấy trời chiều nghiêng che
Môi hồng còn vướng áo the
Hương thơm tóc rối tình nghe thẫn thờ
Cầu trời nỗi nhớ mộng mơ
Bắc cầu mình dạo bến bờ sông tim
Và tình vẫn mãi đi tìm
Bóng kiêu sa ấy phủ thêm chuyện tình
Ừ thì ! Má thắm môi xinh
Để anh ngơ ngẩn hồn mình lệch nghiêng
Ừ thì ! Để mộng... mơ tiên
Vết son nỗi nhớ triền miên bên lòng
Aó the đã nhạt môi hồng
Hỏi người còn nhớ theo dòng thời gian ?
(Song tứ lục bát)
Sông sầu trăng vỡ
Bóng ngỡ ngàng rơi
Quyện tình sóng nước chơi vơi
Yêu màu trăng vỡ...trăng ơi chớ tàn
Đò ngang ai đợi
Trăng hỡi có hay
Đôi bờ luyến nhớ tỉnh say
Sợ cơn bão tố hao gầy dáng trăng
Phải chăng sông lạnh ?
Nhớ mảnh trăng xưa
Thẫn thờ xuôi ngược đêm mưa
Tìm trăng bóng vỡ ...ai đưa tình về
Nỗi buồn ai bán trăng mua
Đem về chất nặng với mùa thời gian
Buồn mua... dẫu có muộn màng
Giúp ai gánh hộ cho tan mối sầu
Trời thu mây tím ngang đầu
Gom bao dâu bể, gom màu nhớ nhung
Gom buồn , gom cả mông lung
Buột vào cánh võng chở từng chữ thơ
Hai đầu sầu muộn bơ vơ
Đong đầy một thuở dại khờ tiếng yêu
Cuộc đời cứ mãi liêu xiêu
Hỏi ai còn bán bao nhiêu nỗi buồn ?
Trăng mua cả khối cả muôn
Đem về gói lại định buôn với người
Gió chiều trả chín mười mươi
Trăng đây không bán tặng đời tí thôi
Nỗi buồn trăng lại chia đôi
Gởi ai một nửa mượn đời bán buôn
Đem về nhờ giọt mưa tuôn
Bán sao đây hỡi suối nguồn sầu đau ?
( Thể bát điệp )
Xuôi thuyền chở nguyệt tận nơi đâu ?
Sóng gợn lăn tăn nguyệt đổi màu
Canh vắng mây vờn vương tóc nguyệt
Đêm mờ nguyệt thẹn ước duyên ngâu
Nguyệt trông mặc khách ngâm thơ lạc
Nước đợi tao nhân vẽ nguyệt sầu
Bóng nguyệt gởi tình trên bến cũ
Nguyệt thề vạn kiếp vẫn in sâu
(trangkhuyet)
Một nửa vừng trăng mãi tận đâu .
Nửa kia ở lại có phai mầu .
Ngân Giang phân nửa ngăn chân Chức .
Ô Thước nửa này đón bước Ngâu .
Mưa nắng trời chia hai nửa tủi .
Gió mây đứt đoạn nửa cung sầu .
Bao giờ hai nửa vui liền lại .
Để hết nửa buồn nửa hận sâu .
(Bài họa của tác giả Robert Nguyen)
( Tứ tuyệt trường thiên )
Vô tình em nhặt mấy câu thơ
Đem giấu vào tim sợ xóa mờ
Vẫn biết thời gian làm nhạt nét
Nên hoài chải chuốt giọt tình mơ
Vết sầu hư ảo hóa chiêm bao
Mây tím giăng chi nỗi ngọt ngào
Rơi lại bên thềm câu luyến ái
Ngỡ ngàng nhặt vội mộng nao nao
Rong rêu nỡ phủ lối thơ rồi
Sỏi đá trách hờn chợt đắng môi
Gót nhỏ mượn sầu đau cỏ dại
Vô tình trách gió lạc tim côi
Thôi nhé từ đây chẳng đợi chờ
Cố tình ngoảnh mặt lệ hoen thơ
Xem như xa lạ tình hôm ấy
Trả lại muộn màng dạ ngẩn ngơ
Kỷ niệm ngày xưa vẽ một đời
Mảnh tình vắt vẻo cứ chơi vơi
Rừng xưa lá đổ mang màu nhớ
Gởi cả hồn đau đến tặng người
Kiếp sầu em vẽ vẫn ngu ngơ
Ngõ ngách đường yêu lối mịt mờ
Mấy hạ sang thu buồn nỗi nhớ
Anh chờ... em khóc những đêm mơ
Anh ước cùng em giấc mộng lành
Nào ngờ duyên kiếp quá mong manh
Xui ta hai nẻo tình vương vấn
Tri kỷ trong đời vẽ tặng anh

MỘNG
( Thể bát điệp)
Mộng đẹp bao người chấp cánh bay
Trăng treo mộng ước suốt đêm dài
Đông về gởi mộng màu sương tuyết
Xuân đến trao tình mộng sắc mai
Một cõi vô thường tâm mộng mị
Muôn thu huyễn mộng dạ ai hoài
Thế gian lắm mộng buồn trăn trở
Dẫu hết cuộc đời mộng chẳng phai
Từ độ ấy ...!
ta xa người mãi mãi
Lãng quên rồi
cứ ngỡ đã vùi sâu
Thời gian trôi
như nước chảy qua cầu
Ngàn nỗi nhớ
yêu mong manh chợt vỡ
Rồi một chiều thu
suy tư tháng tám
Heo may về
sao nỗi nhớ buồn rơi ?
Ta vu vơ
nhặt nhạnh chút ơ thờ
Tưởng đã nhạt
ai ngờ tàn tro ...cháy !
Tháng tám ơi ...!
tháng tám về vội vã
Chở đêm buồn
se sắt ngập hồn ta
Chở ưu tư
bối rối ánh trăng tà
Tiếng thở dài...
để chiều hoang ngơ ngác
Đã bao lần...
lời nỉ non tháng tám
Tháng tám về
tháng tám lại ra đi ...

Không !...
Khoảng cách... anh và em
Chỉ một lằn ranh rất mỏng
Âý vậy mà !
Đâu thể gặp nhau !
Một phần ba thế kỷ... ngậm ngùi
Anh và em !
Mãi trên hai đầu nỗi nhớ
Lằn ranh mong manh
Nhưng...xa thăm thẳm
Như cuộc đời hai đứa... buồn tênh
Ta đâu thể !
Bước vào đời nhau vĩnh viễn
Bàn tay mình...
Không thể tìm nhau
Anh và em !
Chơi vơi....trong tận cùng thương nhớ
Nhưng ! Cắt chia rồi ...
Bởi một lằn ranh
Một lằn ranh mong manh
Một lằn ranh rất mỏng....!

Còn mấy bữa Vu Lan rồi đó Mẹ !
Xuyến xao lòng, có lẽ con trông
Tinh khôi một đóa hoa hồng
Cài lên ngực áo ước mong mỗi ngày
Tình Cha nữa ! Bờ vai sưởi ấm
Hạnh phúc nầy hoa gấm đời con
Mỗi đêm cầu nguyện giấc ngon
Mẹ Cha luôn khỏe vẹn tròn niềm vui
Màn đêm phủ bùi ngùi chợt khóc
Mẹ Cha già nay tóc bạc phơ
Lắm khi chợt nghĩ vu vơ
Tuôn trào giọt lệ bâng quơ ...lạc loài
Nhìn trên áo ai cài hoa trắng
Chợt se lòng giọt đắng mặn môi
Người ta mất Mẹ đi rồi
Vu Lan nhung nhớ lẻ loi nỗi niềm
Chỉ chừng ấy ! Con kiềm nước mắt
Nén vào lòng để mặc buồn rơi
Tâm thành con nguyện Đất Trời
Mẹ Cha sống mãi một đời bên con
Và từ đó...!
Thơ buồn như muốn khóc
Bởi chuyện tình...không đẹp nữa vì đâu ?
Thơ yêu đương sao khuất lối đi về ?
Nghe mặn đắng... thơ buồn, thơ tủi
Và từ đó...!
Thơ mong người đi trở lại
Trên đường dài, dệt lại chữ... nồng say
Thơ trách ai...? Thôi trách để làm gì ?
Thơ tuyệt vọng... mong hoài cơn mưa đổ
Và từ đó ...!
Người đi , đi mãi mãi
Nhặt hồn thơ... nhặt cả ân tình
Gieo chua xót cho hồn thơ gãy
Lỗi nhịp cuộc đời....lỗi nhịp thơ
Chiều ! Mây giăng cao
Đôi tình nhân ?
Đứng... !
Hai bên dòng đời xa cách
Nhưng khoảng trời, chung lại là chung
Lối song song, hai kẻ bước độc hành
Lặng im ?
Nhìn !... Một câu ... không nói được
Thương !
Nhưng giờ đây làm người xa lạ
Bước chân buồn ...chân lặng lẽ đơn côi
Lá rơi !
Rơi !
Rơi thật nhẹ...!
Sợ đau mình những dấu in xưa
Mông mênh...chợt lén khẽ nhìn
Mắt gặp lại...lệ lòng tuôn đổ
Đó và đây...
Gần nhau mấy bước
Nhưng âm thầm ...khoảng cách...bơ vơ
Chiều hắt hiu
Ai rẽ bóng cuộc tình ?
Đường vắng... vẫn đi về phố cũ
Phố rêu phong, mịt mờ ...xa cách
Bước chân buồn...lặng lẽ đơn côi
( Nỗi lòng người ở trọ HVS )
Trời giông bão chắc nhà mình dột nát
Chiếc áo choàng Mẹ đủ ấm không em ?
Thương con thơ giấc ngủ chẳng say mềm
Và em nữa...tím môi run bần bật
Vẫn là mưa của đất trời tháng tám
Cứ rơi buồn ủ dột tận hồn ta
Mưa giăng chi cho nỗi nhớ quê nhà
Cố hương hỡi !... Chạnh lòng người xa xứ
Anh miền Nam , vẫn dõi về phương Bắc
Giông bão lùa tim anh nhói từng cơn
Ở xa xôi anh thao thức chập chờn
Thương quê Mẹ cứ thiên tai gồng gánh
Anh muốn về, nhưng tiền không có đủ
Giữa xứ người anh vay mượn ai đây ?
Chỉ biết đau...đau buốt trái tim này
Cầu mong bão bình yên đừng thổi nữa !
NỖI BUỒN THU SANG
( Thể bát điệp THU )
Thu chờ cơn gió tiễn chiều hoang
Giong ruổi mùa thu nắng nhạt vàng
Ngơ ngẩn trời thu hồn nhạn lạc
Chông chênh dặm nẻo lệ thu tràn
Mưa tuôn thu khóc sầu dang dở
Thu nhặt tình rơi hận bẽ bàng
Gởi trả ân tình thu cách biệt
Đau lòng chi lắm hỡi thu sang ?
Một chiếc lá rơi bay nhè nhẹ
Sợ đêm trường cô lẻ buồn tênh
Hờn ai gió thổi mông mênh
Cho hồn thu ấy lênh đênh tuổi buồn
Đêm chia biệt mưa tuôn hối hả
Xót xa lòng nghiêng ngả niềm đau
Trách tình sao khéo nhuộm màu
Chia ly sầu muộn xuyến xao nỗi lòng
Đò ngang trái qua sông cách biệt
Người đi rồi mải miết niềm riêng
Hồn ta nổi sóng chao nghiêng
Thương câu tình ái trinh nguyên nhạt nhòa
Khóc thầm ta chỉ mình ta
Chơi vơi khoảng lặng xót xa đợi chờ
NGÀY XƯA CÒN BÉ
Ngày xưa hai đứa tuổi còn thơ
Cút bắt trò chơi cứ hẹn chờ
Nhặt cỏ kết đan đôi nhẫn cưới
Gom hoa giăng mắc một trời mơ
Nhớ cô dâu bé cười khúc khích
Thương chú rể con đứng dại khờ
Xa lắm cái thời còn để chỏm
Ta hoài lạc mộng ngẫm vu vơ
TÌNH NÀO ĐẸP NHẤT ?
Anh hỏi nhé ! Tình nào đẹp nhất ?
Em cười rằng ... Sao thật mộng mơ !
Đường yêu nắng trải lối thơ
Mây giăng phủ bóng đôi bờ nhớ thương
Anh cười khẽ ... Em vương mộng mị
Đẹp cuộc tình là chỉ chia xa
Vu vơ em giận chiều tà
Quay về thơ thẩn lệ sa mất rồi
Chuyện tình đẹp đổi ngôi thương nhớ
Trách lối về để lỡ yêu xưa
Còn đâu những buổi đón đưa
Nhìn vầng trăng vỡ nhớ mưa thuở nào
Nỗi buồn rơi nhẹ lén vào đêm
Vướng lại trên môi chút nỗi niềm
Mặn đắng tô son làm sắc nhạt
Gối sầu ru ngủ có trôi êm ?
Nỗi buồn đóng cửa trêu day dứt
Đêm nhớ gọi tên trách hững hờ
Nay gởi bên đường màu vụng dại
Nhặt về xếp chữ viết tình thơ
Nỗi buồn quang gánh đốt tàn tro
Đem cả ngu ngơ gửi chuyến đò
Lau lách đôi bờ cười tiễn biệt
Sóng khơi có lấp những tơ vò ?
Xe em chở cánh bằng lăng
Nhuộm màu mây tím hoa giăng nẻo về
Lén nhìn cô bé ngộ ghê
Chở hoa màu tím ,chở về tặng ai
Em về nhặt cánh hoa phai
Thả theo dòng nước tim ai rối bời
Chạnh lòng hoa tím rụng rơi
Thương ai,nhớ cánh hoa nơi cuối ngàn
Bằng lăng anh kết vội vàng
Để hoa trước ngõ hỡi nàng có hay ?
Ngỡ ngàng hoa tím trong tay
Ươm lên mái tóc,bờ vai hững hờ
Mây buồn hỏi gió vu vơ
Bằng lăng đâu mất mịt mờ mấy thu ?
Ngẩn ngơ ai hát lời ru
Thương hoài cánh tím cho dù biệt tăm
BÀI XƯỚNG 2 : BÂNG KHUÂNG ( ROBERT NGUYEN DINH )
Văng vẳng trong đêm một tiếng ca .
Ngọt ngào , tha thiết quyến hồn ta .
Gợi về một thưở tươi màu lá .
Nhắc lại đôi thời thắm sắc hoa .
Phơ phất ven hồ cành liễu rủ .
Lung linh trước ngõ ánh trăng tà .
Người xưa lỡ hẹn nay đâu tá ?
Muốn dựa vai mà lại quá xa .
ROBERT NGUYEN DINH
BÀI HỌA 2 : UNG DUNG (trangkhuyet )
Trầm bổng cung đàn một khúc ca
Ngậm ngùi lời hát quyện tim ta
Hoàng hôn lặng lẽ phai màu nắng
Cơn gió muộn màng nhạt cánh hoa
Lãng tử mượn sầu trêu bóng xế
Thi nhân thả mộng ghẹo chiều tà
Vô thường một cõi trong nhân thế
Gác lại chuyện đời giong ruổi xa
trangkhuyet
BÀI XƯỚNG 1 : CÔ ĐƠN (ROBERT NGUYEN DINH )
Ngõ nhỏ chiều nay vắng bóng anh .
Để em thao thức suốt năm canh .
Gió than ngoài cửa lòng xao xuyến .
Mưa khóc bên hiên dạ đoạn đành .
Giường trống chơ vơ tan mộng đẹp .
Gối đơn hiu hắt vỡ mơ lành .
Anh đi để lại đêm hoang lạnh .
Gác vắng em chờ sáng thật nhanh .
ROBERT NGUYEN DINH
BÀI HỌA 1 : ĐỢI CHỜ ( trangkhuyet )
Đêm dài thổn thức gọi tên anh
Hỏi lá thu buồn đã mấy canh
Bóng tối mịt mù trăng lại vỡ
Sao khuya lặng lẽ mộng thôi đành
Chợt thương ai đợi về thôn nhỏ
Vẫn ước người ru ngủ giấc lành
Cánh nhạn đưa tin chàng trở gót
Dặm đường sương gió bước thêm nhanh
trangkhuyet
BÀI XƯỚNG 4 : CHỢ CHIỀU (ROBERT NGUYEN DINH )
Một chút nắng vương xuống chợ chiều .
Làm ta xao xuyến biết bao điều .
Người về vội vã vang lời gọi .
Kẻ ở lừng khừng vọng tiếng kêu .
Xóm nhỏ rộn ràng cơm với cháo .
Quán con lặng lẽ bún cùng riêu .
Ngập ngừng lữ khách bên đường vắng .
Tan hợp cuộc đời có bấy nhiêu ?
ROBERT NGUYEN DINH
BÀI HỌA 4 : PHIÊN CHỢ CHIỀU MƯA (trangkhuyet )
Lao xao chợ nhỏ nhóm phiên chiều
Hối hả người xe lắm vạn điều
Gió thổi mịt mờ nhòa tiếng nói
Mưa gào tầm tã át lời kêu
Một câu than nhỏ hàng cơm tấm
Vài tiếng thở dài quán bún riêu
Cuộc sống tháng ngày luôn vất vả
Bạc tiền danh lợi được bao nhiêu ?
trangkhuyet
BÀI XƯỚNG 3 : BẾN SÔNG (ROBERT NGUYEN DINH )
Lãng đãng sương chiều phủ Bến sông .
Nắng vàng nhàn nhạt nhuộm thinh không .
Vài con thuyền đậu chờ triều lặng .
Mấy cánh diều chao đón gió lồng .
Đôi má hây hây mầu Phượng đỏ .
Cặp môi mòng mọng sắc Đào hồng .
Một mình em đứng bên bờ vắng .
Áo tím buông dài nỗi ngóng trông !
ROBERT NGUYEN DINH
BÀI HỌA 3 : BẾN YÊU XƯA ( trangkhuyet )
Xuôi thuyền chở nhớ vội qua sông
Ví dặm ai sầu gửi khoảng không
Trăng rụng đẩy đưa lời gió quyện
Nhịp khua run rẩy ánh đèn lồng
Trời yêu ngày ấy màu hoa đỏ
Mình biệt năm xưa cánh phượng hồng
Buồn nhé ! Đem thương về bến cũ
Trao người tri kỷ nỗi chờ mong
trangkhuyet
BÀI XƯỚNG 6 : TỰ THÁN ( ROBERT NGUYEN DINH )
Mảnh chiến bào xưa đã bạc mầu .
Một thời oanh liệt hết còn đâu !
Câu thơ lãng đãng ngâm quên tủi .
Chén rượu đong đưa uống giải sầu .
Tiếng nấc Xuân Hương nhòe khóe mắt .
Nụ cười Yên Đổ lóe trong đầu .
Chiều buông màu tím sao buồn thế ?
Nuối tiếc thôi đành gửi biển sâu .
ROBERTNGUYEN DINH
BÀI HỌA 6 : NHỚ XƯA ( trangkhuyet )
Chiến y thuở ấy cũ phai mầu
Lưu dấu sa trường có nhạt đâu
Bước giẫm quân thù lòng uất nghẹn
Nỗi đau non nước lệ thương sầu
Xông pha trận địa còn xanh tóc
Trở lại quê hương đã bạc đầu
Ngày vẫn trôi nhanh vào quá khứ
Đôi khi giấc ngủ mộng rừng sâu
trangkhuyet