CHIỀU VÀNG THU
Bóng ngả hoàng hôn phủ xuống đồi
Ánh vàng rực rỡ lại đơn côi
Vó câu khuất nẻo hồn thu nhuộm
Vượt gió miên trường mắt lệ rơi
Người cuối chân mây sầu nhớ mãi
Tình trong giấc điệp mộng xa rồi
Mịt mờ muôn dặm chiều hoang hoải
Bên dốc cheo leo chợt rối bời

Hết tiền mua mực mua nghiên
Hết tiền mua giấy gởi miền xa xôi
Thương cho con chữ mồ côi
Rấm ra, rấm rứt mãi đòi làm thơ
Không tiền mua nổi một tờ
Viết lên sỏi đá chữ mờ chữ bay
Động lòng con mắt cay cay
Lấy dòng dư lệ tưới hoài ủ ê
Làm thơ lắm nẻo nhiêu khê
Không tiền chải chuốt chữ chê mình nghèo
Ráng tìm mấy ý leo teo
Thôi rồi chữ ngủ như mèo mắc mưa
Chợt buồn con chữ đong đưa
Gánh thơ đi bán lệ thừa lòng đau
Mấy đồng lẻng kẻng mua rau
Ướp thơ tình ái xanh màu ...chữ ơi!
Ta buồn nhảy xuống bờ sông
Sông ơi sông hỡi sao không nhận chìm ?
Để ta khỏi phải đi tìm
Bóng rơi rụng vỡ gởi miền xa xôi
Ghét người.. lạnh cả tình tôi
Cỏ hoa líu tíu bảo... môi thôi hồng
Trăng kia ngơ ngác ngoảnh trông ?
Ơ hay! Sao lại ...đau lòng... tình trăng
Ghét rồi hương sắc hồng trần
Cho trăng ngơ ngẩn bao lần ngẩn ngơ
Cho trăng một chút tình thơ
Cho trăng một chút bơ vơ đêm dài
Ta về gom hết tình ai
Trộn dòng nước lạnh mà xay nỗi buồn
Gởi tình một tí sầu buông
Còn bao nhiêu nữa đem tuôn giữa ngàn

Em vừa đánh cắp mùa thu
Của anh giấu kỹ mịt mù trời cao
Đợi anh một chút chênh chao
Em gom nhặt hết sợ màu thu phai
Lén tìm chút gió heo may
Đắp tàu lá chuối ủ hoài sắc thu
Mây vàng lãng đãng vi vu
Xin cho ít gió để ru suối ngàn
Em vừa đánh cắp thu sang
Của anh nặng nợ trên trang thơ tình
Em về cõng chút ngông nghinh
Đem khoe hương sắc nguyên trinh cắp về
Cắp thu với chút hả hê
Tặng người thi sĩ mải mê ngắm trời
Tặng đời một chút rong chơi
Tặng tình một chút chơi vơi... thu này
Em vừa đánh cắp... thu nay
Và có những...chiều suy tư loang vỡ
Chút rã rời...chút nhớ lại chơi vơi
Lòng mình bao nỗi buồn rơi
Nhớ trang thơ ấy tình ơi ngọt ngào
Giậu nào thưa...lời trao tình vén lá
Bàn tay mềm nấn ná để tìm nhau
Tình mình cách phải bờ rào
Chỉ bàn tay nắm... làm đau hình hài
Nụ hôn ta vẫn nợ vay
Hỏi người năm ấy có say môi mềm
Để rồi cứ hỏi bóng đêm
Có vì sao rớt nào thêm giữa trời ?
Với tay hái chút rụng rơi
Thầm mơ thầm ước cho người với ta
Để rồi mãi mãi chia xa
Tại bờ giậu ấy chẳng thà đừng ngăn .